Người ta thức dậy đi tìm đồ ăn sáng lót vào cái dạ dày trống rỗng sau đêm mộng mị, rồi người ta đi tìm quán cà phê góc đường, để thu tay vào giữa đùi, thu lu trong cái áo khoác len, mà xuýt xoa.
Người ta hay ngồi ở đây, đó là truyền thống, là thói quen, là nếp sống, là lẽ thường tình.
Sau cái này bà Năm mất, t đem câu chuyện hỏi a C, a nói vẫn còn bà Sáu, trước giờ bà vẫn đứng bán ở đó. Dáng bà nhỏ thó, được bọc bên trong chiếc áo măng tô màu hạt dẻ pha với muối tiêu, cổ áo cao hơn chút nữa còn có thể lẫn với mái tóc bạc gần hết đầu của bà. Tay trái bà cầm cái vợt cà phê, tay phải cầm ấm nước sôi rót vào cái vợt cho chảy từng giọt xuống cái ấm, tay bà run run một cách có kiểm soát, môi mím chặt và hàng lông mày cau lại vẻ nhẫn nại. Khách gọi 2 đen nóng, 1 sữa đá. Từng cái ly cun cút, bé tẹo, to hơn ly rượu đế một tí, đựng những giọt lóng lánh đen, được bưng ra tận bàn.
Tôi quay sang nói với a C, như không cần ổng hiểu, không cần ổng thấu : Đợt em đi Quy Nhơn với mấy anh bạn, sáng nào dù sớm dù trưa, vẫn cái thói ăn sáng rồi uống cà phê. Ông bạn em nói sống ở đây nhàn rỗi, phải làm vậy mới thú. Ổng trả lời tôi bằng cái sự tập trung nhất “Vậy giờ em cũng quen thói đó hả?”. Tôi im lặng , tôi giả điếc mất mấy giây, “Giờ làm gì có thời gian anh ơi”.
Cái quán tên Bà Năm, được bà Sáu đứng pha chế, thêm chú bưng bê, cái quán bé tí tẹo, tầm vọn vẹn hơn 13m vuông, ngồi tầm mươi người là chật ních. Nên người ta có dịp ngồi kế nhau, ngồi cạnh người lạ, anh chàng ngồi cạnh bác gái trung niên, cô gái ngồi cạnh cũ ông cụ mũ vải, có mùi khói cà phê dịu dịu, có mùi thuốc lá từ những ngón tay nhăn nheo, có những lời rì rầm trò chuyện, những tiếng bụm miệng cười ti hí. Cà phê bà Năm có từ lâu rồi, cùng thời với Tùng, nên những vết cũ kỹ còn bám chặt vào từng cái bàn, cái ghế, cái cầu thang, cái cửa kéo, từng mảng tường vàng bạc màu và lấm tấm đen. Chả hiểu sao tôi lại thú mấy cái ly bé cun cút chứa lóng lánh mấy giọt màu đen, mấy tớ áp phích nhàu nhĩ và nhuộm màu cũ kỹ, dính chặt trên cái quầy pha chế của bà, tôi thèm ngồi y như tượng, lười nhác và cả lười nói chuyện.
Những ngày mà trời không lất phất mưa, người ta kéo ghế nhựa, ngồi dàn ra các mép của quán, sát vào lề, dường như chỉ cần cái ghế, ly cà phê, là đủ cho một câu chuyện.
Tôi ngồi ngay giữa làn khói thuốc của hai người đàn ông quay lưng lại phía tôi, họ gật gật và ngồi sát nhau, họ cười và nói, thân tình và mộc mạc. Tôi ngồi giữa đám khói, nhưng hôm nay không khó chịu, chắc trời lạnh nên người ta dễ chịu hơn.

/ thong thả đọc /
Ân Ân
